Chưa bao giờ hình ảnh tận thế lại gần ngay trước mắt nhân loại đến mức này…

Và nếu có khoảnh khắc nào người ta nhận thấy rõ tận thế gần trước mắt mình đến thế, thì đó chắc chắn là những ngày cuối năm 2019 và đầu 2020 này, khi mà bầu trời châu Úc nhuộm đỏ rực bởi những ngọn lửa và mịt mù dưới từng cột khói đáng sợ. 

Nếu có nỗi đau nào khiến cả thế giới phải thổn thức đó chắc chắn sẽ là nỗi đau của cả một đất nước đang oằn mình gánh lấy cơn thịnh nộ của thiên nhiên suốt từ nhiều tháng nay. Nếu có một sự kiện nào khiến con người trở nên đồng lòng hơn cả chắc chắn đó là tin tức về trận cháy rừng lịch sử tại Úc khiến cả thế giới phải bàng hoàng. Nếu có hình ảnh nào khiến người ta phải bật khóc thì đó chắc chắn là những bức ảnh ghi lại từng khoảnh khắc đau lòng trong trận cháy rừng nhiều tháng qua tại Úc. Và nếu có khoảnh khắc nào người ta nhận thấy rõ tận thế gần trước mắt mình đến thế, thì đó chắc chắn là những ngày cuối năm 2019 và đầu 2020 này, khi mà bầu trời châu Úc nhuộm đỏ rực bởi những ngọn lửa và mịt mù dưới từng cột khói đáng sợ.

Trước đó, rừng Amazon – lá phổi của Trái Đất cũng đã phải trải qua một trận bão lửa kinh hoàng khiến cả thế giới phải thảng thốt, sau đó là những khu rừng tại đất nước Indonesia chìm trong biển lửa, và giờ đây là Úc – đất nước với bầu trời trong xanh giờ đây đỏ au như máu rồi lại chuyển đen như mực. Dường như mẹ thiên nhiên đang thật sự giận dữ, con người ta ngày càng sợ hãi trước những thảm họa khủng khiếp này, thế giới từng chút từng chút gắng gượng để gánh lấy hết thảy những hậu quả từ quá trình phát triển của nhân loại. Người ta cứ hô hào nhau bảo vệ môi trường từ nhiều năm nay như một cách để thể hiện sự quan tâm hời hợt của mình, nhưng chính những cơn biển lửa kia mới thực sự khiến người ta phải giật mình nhận ra rằng câu chuyện biến đổi khí hậu thực ra sẽ chẳng xa đến 100 hay 1000 năm sau nữa. Nó đang xảy ra, ngay trước mắt chúng ta đấy thôi.

Những ngọn cây phát sáng trong đau thương

Những vụ cháy rừng ở Úc đã bắt đầu từ ba tháng trước nhưng người ta vẫn để ngoài mắt vì tự huyễn hoặc bản thân rằng: “Chắc sẽ chẳng sao và cũng chẳng liên quan gì đến mình đâu.” Nhưng rồi những ngày cuối năm rồi đầu năm mới này, hình ảnh của vụ cháy rừng kinh hoàng ấy lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội như khiến người ta bừng tỉnh trong giấc mơ bình yêu giữa cơn bão, biến đổi khí hậu thực sự đã có tác động, và nó nhanh hơn tốc độ con người dự đoán gấp nhiều lần.

Trên cả nước Úc đã có ít nhất 24 người thiệt mạng, hơn 1.500 ngôi nhà bị phá hủy, trên 5,25 triệu hecta rừng bị thiêu rụi và nửa tỷ sinh vật phải chịu cái chết đau đớn. Từng thị trấn bị san phẳng khi lửa tràn qua bụi rậm, tiến đến cao tốc, vươn cả lên các đỉnh núi cao. Tại New South Wales – một trong những bang đông dân nhất Australia, người dân hoảng loạn chạy trốn trên những con đường tắc nghẽn vì xe cộ không thể di chuyển. Còn ở các thành phố lớn như Sydney và Melbourne, khói đen dày đặc phủ kín bầu trời, khiến chỉ số chất lượng không khí có lúc cao gấp 20 lần so với mức “độc hại” thông thường. Bạn hãy thử tưởng tượng chỉ số chất lượng không khí của Hà Nội những ngày đạt ngưỡng cao nhất là vào khoảng 200+, và của nước Úc những ngày gần đây, chỉ số này đã lên đến 5000, tức gấp khoảng 20 lần. Con số này buộc mình phải nhìn đi nhìn lại vì nó quá kinh khủng, làm sao để con người, những loài động vật và sinh vật sống có thể tồn tại ở một khu vực ô nhiễm đến mức đó.

Những ngọn đồi xanh ngày nào giờ đây trở thành một biển lửa rực sáng với những thân cây rực sáng trong đêm tối, đẹp đấy nhưng lại đầy tang thương. Ở đó, những tán cây xanh chẳng còn xanh nữa, những chú gấu túi chẳng còn an lành trên những cành cây quen thuộc, những chú chim chẳng đủ sức cất cánh bay cao, và ngay cả con người cũng chẳng thể sống bình yên giữa một quốc gia đã-từng-dịu-dàng-và-bình-yên-đến-vô-cùng.

Đám cháy lịch sử kia đã tiêu diệt một diện tích lớn hơn cả tổng diện tích do đám cháy rừng ở California năm 2018 và cháy rừng ở Amazon năm 2019 cộng lại, điều đó đồng nghĩa với việc chừng đó thực vật sẽ không còn sản sinh ra khí oxy cho đến khi được tái tạo lại hoàn toàn. Đó là nếu như chúng có khả năng được tái tạo. Như chúng ta đều biết, vào đầu giai đoạn thuộc địa, đúng là có những đám cháy rừng nhưng những giọt mưa sau đó sẽ khiến cho thực vật tái sinh ngay tại các vùng đất cháy ấy chỉ sau vài ngày. Nhưng bạn tôi ơi, năm nay đã là 2020 rồi, đây đã là thời kỳ công nghiệp hóa rồi, thời gian để tái tạo được một thảm thực vật lớn đến như vậy thì chẳng ai có thể nói trước được, vì cũng rất ít người dám tin rằng Trái Đất này có thể.

Chiều ngày 6/1, cơn mưa rào đổ xuống như đổ thêm hy vọng và động lực cho những con người ở Úc để tiếp tục cố gắng, để chống chọi với thảm kịch thiên nhiên đáng sợ lần này. Nhưng người ơi, những ngọn lửa này như lời cảnh báo với mỗi người chúng ta, rằng Trái Đất không phải của mỗi mình con người, hoàn toàn không.

Vì trái đất không chỉ là của chúng ta

Người ta có thể đổ lỗi cho một mình nước Úc, cũng có thể cho rằng tất cả là do thiên nhiên, nhưng hình như người ta quên mất, con người mới chính là sinh vật tạo nên tất cả những thay đổi này. Và chẳng ai trong chúng ta vô can trong những biến đổi khủng khiếp này.

Cứ mỗi một lần chúng ta mua thêm chút quần áo mới, hay mỗi lần mua một vài món đồ mình cảm thấy thú vị mà chẳng một lần dùng đến, tất cả những hành động tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy đều là thủ phạm gây ra những hậu quả về môi trường hôm nay. Bởi lẽ chính sự phát triển của xã hội loài người, tốc độ tăng trưởng kinh tế, sự sản xuất cao hơn mức tiêu thụ, tất cả đều đẩy Trái Đất đến những điểm cực hạn chúng ta chẳng thể lường trước.

Cùng với đó, việc khai thác liên tục những tài nguyên thiên từ than đá đến tài nguyên đất và nước đã khiến cho mẹ thiên nhiên mất đi lớp giáp bảo vệ và dường như mẹ thiên nhiên đã mất đi luôn cả niềm tin đối với cả loài người. Để rồi những vết thương của thiên nhiên cứ theo đó mà lớn dần, lớn dần theo thời gian.

Nhưng hình như con người quên mất rằng, vốn dĩ Trái Đất đã có thể tồn tại qua biết bao chấn động từ ngàn vạn năm trước của thiên nhiên, và vẫn sẽ có thể tồn tại được. Duy, chỉ có con người là chẳng thể sống mãi. Chúng ta rồi sẽ phải đối diện với tất cả những gì mình đã làm, tất cả…